Người phụ nữ mở ra con đường cho nữ bác sĩ ở Nhật Bản
Người phụ nữ mở ra con đường cho nữ bác sĩ ở Nhật Bản
- “Địa ngục này… sẽ kết thúc ở chính tôi”
Một câu nói thốt ra khiến người ta hình dung về một cuộc đời đầy bi kịch, nhưng cũng chính là khởi đầu cho cuộc cách mạng thay đổi lịch sử Nhật Bản.
Người phụ nữ đã nói câu đó là ai? Và cuộc đời nào đã đẩy bà đến quyết tâm như vậy?
Nhân vật chính trong câu chuyện lần này là Ogino Ginko.
Bà sinh năm 1851, vào những ngày cuối cùng của thời đại samurai, tại tỉnh Saitama ngày nay.
Cũng như bao đứa trẻ khác, tuổi thơ của Ginko không có gì đặc biệt. Bà vốn không hề có ước mơ trở thành bác sĩ, chỉ là một cô gái lớn lên bình thường trong một gia đình khá giả.
Đến năm 1868 thì bà kết hôn với một người đàn ông thuộc gia đình giàu có.
Và từ đó, địa ngục bắt đầu.
Cảm thấy sức khỏe ngày càng suy yếu, một ngày nọ, Ginko đã đi khám để kiểm tra và phát hiện mình mắc bệnh lậu (một bệnh lây qua đường tình dục).
Đây là căn bệnh lây từ người sang người qua quan hệ tình dục, nhưng người duy nhất bà từng gần gũi chỉ có chồng mình. Điều đó đồng nghĩa với việc người chồng đã có quan hệ ngoài luồng với những người phụ nữ khác.
Căn bệnh không chỉ tàn phá cơ thể, mà còn cướp đi khả năng làm mẹ của bà.
Không lâu sau đó, cuộc hôn nhân tan vỡ. Bởi trong mắt chồng và gia đình chồng bà, một người phụ nữ không thể sinh con thì chỉ như con gà mái không biết đẻ trứng, không còn giá trị.
Trong phút chốc, danh dự, tương lai, tất cả như bị nghiền nát.
Nhưng bi kịch chưa dừng lại.
Bà tiếp tục điều trị để chống lại bệnh tật. Nghiệt ngã thay, thời đó chỉ có bác sĩ nam, và bà buộc phải để họ khám vùng kín, một sự nhục nhã đối với phụ nữ thời bấy giờ. Nhưng đau đớn hơn là… dù chịu đựng tất cả, bệnh vẫn không khỏi.
Trong thời đại đó, khi mắc bệnh lây qua đường tình dục, nhiều phụ nữ thà chọn cái chết còn hơn phải chịu cảnh bị bác sĩ nam khám mà lại không thể chữa khỏi. Thà chết còn hơn sống tiếp trong sự nhục nhã vô vọng.
Nhưng Ginko thì không.
Bà đứng dậy. Không chỉ vì bản thân mình, mà vì tất cả những người phụ nữ đang tuyệt vọng như bà.
Thời đại samurai kết thúc, xã hội nhanh chóng bước vào thời kỳ hiện đại hoá.
Dù vậy phụ nữ vẫn không có tự do lựa chọn nghề nghiệp, và con đường trở thành bác sĩ hoàn toàn bị đóng kín.
Bà tìm đến gặp giới y học để xin theo học, nhưng bị từ chối với lý do “chưa từng có tiền lệ”.
Thậm chí còn bị nói rằng: “Bộ não phụ nữ không phù hợp với ngành y.”
Nhưng bà không vì thế mà từ bỏ.
Trải qua bao trắc trở, từ một cô gái mắc bệnh ở tuổi thiếu niên, bà dành hơn một thập kỷ để theo đuổi giấc mơ tưởng chừng như không thể.
Đến năm 34 tuổi, bà cuối cùng đã trở thành nữ bác sĩ được công nhận đầu tiên tại Nhật Bản – một thành tựu chưa từng có.
Dù vậy, thực tế vẫn khắc nghiệt. Xã hội vẫn còn lạc hậu, người dân không tin tưởng vào một bác sĩ nữ.
Không có đất dụng võ, ở tuổi 39, bà rời bỏ tất cả và đến Hokkaido, vùng đất hoang vu giá lạnh thuở bấy giờ.
Tại đó, bà lặng lẽ chữa bệnh miễn phí cho những người nghèo đang chiến đấu với bệnh tật, những con người bị bỏ rơi giống như bà đã từng.
Sau này, bà tái hôn và cùng người chồng mới cùng nhau đồng hành, tiếp tục đối mặt với xã hội đầy định kiến. Nhưng rồi không may, chồng bà qua đời trước.
Dù đau buồn, bà vẫn tiếp tục chiến đấu, một mình chống lại bệnh tật của bản thân và của những người nghèo, cho đến khi qua đời ở tuổi 62.
Bà qua đời, nhưng thứ bà để lại không phải là một câu chuyện bi thương, mà là một cánh cửa. Cánh cửa mở ra con đường mà trước đó chưa từng tồn tại, để tất cả phụ nữ có thể bước đi.
Thời gian dần trôi qua…
Ngày nay, ở Nhật Bản, việc phụ nữ có thể lựa chọn nhiều nghề nghiệp như nam giới đã trở thành điều bình thường.
Nhưng có lẽ, một trong những khởi đầu cho tự do và nữ quyền đó chính là cánh cửa mà Ginko đã mở ra.
Hy vọng thông qua câu chuyện này, sẽ có ai đó nhớ đến những cống hiến của bà, đã góp phần xây dựng nên xã hội ngày nay.
Tác giả: Abe Kengo
Biên dịch: Lê Phương Kỳ


