Kẻ giàu mua được thân phận Samurai, nhưng không mua được linh hồn võ sĩ
Kẻ giàu mua được thân phận Samurai, nhưng không mua được linh hồn võ sĩ
Thuở nước Nhật còn nằm dưới quyền cai trị của tầng lớp võ sĩ, tức thời đại Edo, thiên hạ được phân định tôn ti nghiêm ngặt. Thân phận trong thiên hạ chủ yếu chia thành bốn tầng lớp: Samurai – Nông dân – Thợ thủ công – Thương nhân. Và địa vị ấy do tổ tiên truyền lại cho con cháu, cha truyền con nối, không dễ đổi dời.
Bởi vậy, dẫu của cải chất như núi, phẩm hạnh hơn người hay sức mạnh vô song, kẻ thuộc tầng lớp khác cũng không thể bước chân vào hàng ngũ Samurai.
Ấy vậy mà, vẫn có những người tin rằng vàng bạc có thể mở mọi cánh cửa.
Điều mà luật lệ không cho phép, họ dùng tiền tài để đạt được.
Điều mà huyết thống không thể ban cho, họ dùng của cải để mua lấy.
Từ đó xuất hiện những “Samurai” chỉ mang danh nghĩa, nhưng không mang linh hồn của một võ sĩ.
Vậy rốt cuộc, thân phận là điều được quyết định bởi dòng máu, bởi tờ gia phả, hay bởi phẩm cách của một con người?
Đó chính là chủ đề mà chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu câu chuyện trong lần này.
Vào buổi mạt kỳ Edo, sau gần hai trăm sáu mươi năm thái bình, chính nền hòa bình ấy lại đẩy không ít Samurai vào cảnh cơ hàn.
Ngoài việc cầm gươm bảo vệ đất nước, Samurai còn đảm nhận công việc trong chính quyền. Song công vụ chẳng nhiều, triều đình bèn chia việc theo lượt để nhiều người thay nhau đảm trách, khiến bổng lộc của mỗi người trở nên vô cùng ít ỏi.
Dĩ nhiên, đây chỉ là cảnh ngộ của tầng lớp Samurai hạ cấp.
Nghèo túng là vậy, nhưng họ cũng không được phép buôn bán hay lao động nơi phố chợ như giới thương nhân. Mà chỉ có thể làm những công việc thủ công đơn giản tại nhà hoặc vay mượn tiền của các phú thương để cầm cự qua ngày, một cuộc sống đầy cơ cực.
Trái lại, chính trong thời đại thái bình ấy, tầng lớp thương nhân ngày càng phú quý.
Gia sản không ngừng tăng lên. Họ mặc gấm vóc xa hoa, thưởng thức mỹ vị sơn hào hải vị, ngày ngày kề cận những giai nhân tuyệt sắc khiến người qua đường cũng phải ngoái nhìn.
Nhưng đến cuối cùng, vẫn còn một thứ chưa thể có được, khiến họ luôn khao khát.
Đó là uy quyền của một Samurai.
Dù có nghèo khó đến đâu, Samurai vẫn đứng đầu hệ thống giai cấp. Thương nhân dù giàu có vẫn phải cúi đầu hành lễ trước họ. Và đó là điều khiến nhiều kẻ giàu có không sao cam lòng.
Vì vậy, những thương nhân giàu có khao khát có được quyền lực đã mang số vàng lớn đến trước những Samurai nghèo khó, xin được nhận làm con nuôi. Từ đó, tuy chẳng cùng huyết thống, họ vẫn mang danh nghĩa là con trai của một Samurai, nghiễm nhiên trở thành Samurai trên danh phận và sở hữu quyền uy mà thân phận ấy mang lại.
Có được thân phận này, họ bắt đầu nghênh ngang dạo bước giữa phố phường với dáng vẻ của bậc võ sĩ, lấy đó làm niềm hả hê và tự đắc.
Danh phận đã là Samurai, nhưng họ chưa từng được hun đúc đạo lý của võ sĩ, cũng chưa từng trải qua sự rèn luyện khắc nghiệt của con đường kiếm đạo. Thế nhưng, trên giấy tờ họ vẫn là Samurai. Bởi vậy, dân thường dù trong lòng khinh miệt cũng không dám công khai chế giễu.
Samurai chân chính vốn không phải kẻ dùng thân phận để kiêu căng.
Họ được phép mang kiếm bên mình, sở hữu sức mạnh hơn người nhờ tháng năm khổ luyện. Nhưng thanh kiếm ấy không sinh ra để thị uy, càng không phải để ức hiếp kẻ yếu. Sức mạnh của Samurai là để che chở người thân cô thế cô.
Dẫu cuộc sống nghèo khó đến đâu, họ cũng được dạy rằng tuyệt đối không được đánh mất linh hồn của một võ sĩ.
Tiền bạc có thể mua được địa vị. Nhưng không thể mua được khí phách của một Samurai chân chính.
Đến đây, thử đem câu chuyện ấy soi chiếu vào thời đại ngày nay, hẳn sẽ thấy nhiều điều đáng ngẫm.
Cùng mang danh “giám đốc”, có người tự tay gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng; có người dành cả cuộc đời cống hiến cho doanh nghiệp, thấu hiểu từng giá trị cốt lõi rồi mới được giao trọng trách.
Nhưng cũng có người chỉ nhờ khéo tạo dựng quan hệ mà bước lên đỉnh cao quyền lực, hoặc đơn thuần được trao một chức danh để phục vụ mục đích kinh doanh.
Đều mang một chức danh như nhau, nhưng không phải ai cũng là người lãnh đạo chân chính.
Một danh xưng có thể được trao tặng. Một địa vị có thể được sắp đặt. Thế nhưng, phẩm cách, năng lực và sự kính trọng của người khác thì không thể mua bằng quyền lực hay tiền bạc.
Đừng để chức tước làm mờ đi đôi mắt của mình. Điều đáng nhìn không phải chiếc danh thiếp họ cầm trên tay, mà là con người thật sự đứng sau danh xưng ấy.
Từ xưa đến nay, điều làm nên một Samurai chưa bao giờ là thanh kiếm bên hông hay thân phận được ghi trong gia phả, mà chính là khí phách và đạo nghĩa trong trái tim.
Hãy ghi nhớ điều đó… và luôn cảnh giác trước những “Samurai giả danh” đang tồn tại ở khắp mọi nơi trong cuộc sống.
Tác giả: Abe Kengo
Biên dịch: Lê Phương Kỳ
