Trọng lượng của một lời hứa mà hậu thế vẫn nên khắc cốt ghi tâm

Trọng lượng của mt lời hứa mà hậu thế vẫn nên khắc cốt ghi tâm

 

 

 

“Tôi nhất định sẽ giữ lời hứa mà, cứ yên tâm nhé!”

Không biết đã bao nhiêu lần, đã bao con người bị đánh lừa bởi chính câu nói ấy, đến mức chẳng còn buồn đếm nữa.

Ắt hẳn, đó không chỉ là trải nghiệm của riêng ai.

 

Nếu như xunh quanh mình cũng có những kẻ luôn miệng nói “nhất định giữ lời” nhưng rồi dễ dàng nuốt lời như chưa từng thốt ra, thì hãy kể cho họ nghe câu chuyện này.

Câu chuyện về một võ sĩ đã lấy chính sinh mạng của mình để giữ trọn vẹn lời hứa với kẻ địch.

 

 

Vào năm 1600, khi đó Nhật Bản chìm trong cuộc đại chiến quyết định ai sẽ trở thành bá chủ của thời đại mới. Thiên hạ chia đôi thành Đông quân và Tây quân, binh đao dậy đất, máu nhuộm sơn hà.

 

Cuối cùng, Đông quân giành thắng lợi.

Thế nhưng, trên chiến trường thời ấy, điều các samurai theo đuổi không chỉ là chiến thắng. Chiến công lớn nhất là hạ gục những danh tướng lẫy lừng của đối phương, rồi mang thủ cấp của họ trở về để lĩnh thưởng.

 

Đối với một samurai, giá trị của chiến công được đo bằng việc thủ cấp trong tay thuộc về nhân vật có địa vị cao đến đâu.

 

Vào những ngày cuối của trận chiến, võ sĩ Đông quân Todo Takanori đang men theo sườn núi để truy tìm tàn quân. Giữa núi rừng, ông bắt gặp một samurai của Tây quân đang điên cuồng đào bới đất.

Người đó là Yuasa Gosuke, một nhân vật khá có tiếng tăm.

Nghĩ rằng nếu lấy được thủ cấp của người này mang về, ắt sẽ lập đại công, Takanori lập tức bước tới khiêu chiến.

 

Thế nhưng, đối mặt lời khiêu chiến, Gosuke không hề rút kiếm thủ thế. Ông vẫn lặng lẽ tiếp tục đào đất, rồi bình thản cất lời.

  • “Xin hãy chờ ta thêm một lát.

Ta đang chôn thủ cấp của chủ công mình.”

 

Chủ công của Gosuke chính là Otani Yoshitsugu, vị danh tướng vang danh khắp thiên hạ, tiếng tăm hiển hách hơn Gosuke gấp bội phần.

Người trong thiên hạ đều biết Yoshitsugu mang trọng bệnh. Căn bệnh ấy tàn phá gương mặt ông đến mức bị biến dạng hoàn toàn, không còn nhận ra diện mạo ban đầu.

Yoshitsugu không gục ngã dưới lưỡi gươm nơi chiến địa, mà bị bệnh tật cướp đi sinh mạng. Về phần Gosuke, tâm nguyện cuối cùng của ông là thủ cấp của chủ công sẽ không bị đem bêu riếu trước bàn dân thiên hạ để người đời dị nghị.

 

Gosuke nói tiếp:

  • “Xin đừng tiết lộ nơi này với bất kỳ ai.

Nếu ngài hứa với ta điều đó… thì sau hoàn thành việc chôn cất, ta xin dâng thủ cấp của mình, mặc ngài mang đi lĩnh thưởng.”

 

Takanori lặng lẽ nhận lời.

Sau khi Gosuke hoàn tất việc mai táng chủ công, Takanori mới rút kiếm lấy thủ cấp của ông rồi trở về doanh trại.

 

 

Mang chiến lợi phẩm dâng lên chủ quân, Takanori được ban lời khen.

Song, chủ quân cũng cho rằng một thuộc hạ thân tín như Gosuke hẳn phải biết nơi cất giấu thủ cấp của Otani Yoshitsugu ở đâu, nên đã gặng hỏi Takanori về tung tích đó.

 

Không muốn bất tín với người đã khuất, nhưng càng không thể bất trung với chủ quân. Đứng giữa bổn phận với chủ quân và lời hứa dành cho đối thủ, Takanori đã chọn cách thành thật đối diện.

Ông đáp:

  • “Xin chủ quân thứ tội! Thần không thể tiết lộ tung tích của chiếc thủ cấp, vì đó là bí mật mà thần đã hứa với Gosuke sẽ giữ kín đến khi xuống mồ.”

 

Người ta kể rằng, dù được hứa ban thêm trọng thưởng nếu tiết lộ, Takanori vẫn nhất quyết không hé nửa lời.

Thời đó, thế giới mà samurai sinh tồn không giống như ngày nay, không phải chỉ cần làm tròn công việc là đủ nuôi thân như cách mà chúng ta đi làm rồi lĩnh lương hàng tháng.

Bổng lộc của samurai được ban phát dựa trên chiến công. Lập được bao nhiêu chiến công thì mới có bấy nhiêu bổng lộc. Đó là con đường duy nhất để bản thân và gia quyến tồn tại.

Thế nhưng, đối với Takanori, lời hứa còn nặng hơn cả tiền tài và công danh.

Chưa kể đến, chống lại ý muốn của chủ quân cũng đồng nghĩa với việc có thể phải chịu trọng phạt. Biết rõ điều đó, ông vẫn không hề nao núng.

 

Để bảo toàn lời hứa với người đã khuất, và cũng để không bất trung với chủ quân, Takanori đã tự mình xin chịu tội. Dù hình phạt đó có phải giao nộp tính mạng ông cũng cam lòng.

 

 

Trước khí phách của một võ sĩ đặt lời hứa giữa những người cầm gươm cao hơn cả sinh mạng, chủ quân vô cùng cảm phục và đã ban thưởng cho ông nhiều hơn nữa.

Vị chủ quân ấy chính là Tokugawa Ieyasu. Người sau này dựng nên Mạc phủ Tokugawa, mở ra hơn hai trăm sáu mươi năm thái bình của thời đại Edo.

 

 

  • “Ta nhất định sẽ giữ lời.”

Một câu nói tưởng chừng đơn giản, nhưng đối với những võ sĩ năm xưa, đó không phải là lời nói để tùy tiện thốt ra.

Một khi đã hứa, dù đối phương là kẻ thù, dù trước mắt là tiền tài, công danh, thậm chí là lưỡi đao đang chờ sẵn… cũng quyết không nuốt lời.

Bởi với họ, một lời đã xuất khẩu, chẳng khác nào đã đem sinh mạng mình đặt vào đó.

 

Ngày nay, người ta có thể dễ dàng thốt ra những lời hứa hẹn, nhưng liệu có mấy ai thực sự hiểu được trọng lượng của những lời hứa đó?

Giữ lời khi chẳng có gì để mất vốn không khó. Điều đáng nói là khi giữ lời có thể khiến ta mất đi tất cả, ta vẫn lựa chọn giữ nó.

 

Năm xưa, một samurai đã giữ lời hứa với kẻ địch bằng chính sinh mạng của mình.

Còn chúng ta…

Sau khi nghe về câu chuyện này liệu có ai còn đủ dũng khí để thốt ra lời khẳng định đó nữa hay không?

 

 

Tác giả: Abe Kengo

Biên dịch: Lê Phương Kỳ

 

Xem thêm: